Nghệ sỹ Văn Vượng học đàn guitar từ khi còn nằm nôi bởi chính tiếng ầu ơ của mẹ. Dù không còn hai con mắt nhưng sự cảm nhận âm nhạc của con người này mới gọi là "thiên tài âm nhạc" bẩm sinh
NSƯT Văn Vượng nổi danh với tài năng đàn guitar và tự học đàn guitar như nhiều người thường ví von: "Khi hai mắt không nhìn được, ông đã nhìn bằng tai, bằng xúc giác và bằng trái tim". Cuộc đời ông gắn liền với những ám ảnh khôn nguôi về nghệ thuật nhưng mấy ai biết được rằng ông còn có nỗi ám ảnh khôn nguôi khác về ba người đàn bà bước ngang cuộc đời ông.
Một con người với số phận đặc biệt chẳng giống ai - Văn Vượng. Ngay từ khi mới biết ú ớ đôi ba câu gọi, người cha thân yêu vì bệnh tật đã vĩnh viễn rời xa. Cuộc đời Văn Vượng gắn liền với những lời ru ầu ơ, với tiếng đưa nôi của mẹ. Thiếu hơi cha từ nhỏ nên tình cảm mẹ dành hết cho Văn Vượng.
NSƯT Văn Vượng
Cậu bé chỉ thích mẹ ở bên và nhớ nhất nụ cười hiền lành, ấm áp và đầy yêu thương của mẹ. Có lẽ để có được Văn Vượng như ngày nay, một Văn Vượng say mê, chìm đắm trong tiếng đàn guitar phải có những lần Văn Vượng say tiếng hát của mẹ.
Năm 1949, khi ấy Văn Vượng lên 7 tuổi, ở vùng tản cư, cứ chiều chiều mẹ lại bồng bế ra bờ đê chơi. Không gian yên bình của làng quê cùng tiếng thiên nhiên khi đó đã cuốn hút tiếng lòng giao cảm của cậu bé. Văn Vượng hay được nghe mẹ ca hát bài "Nương chiều" của Phạm Duy.
Những ca từ đó quyện chặt lấy tâm hồn trẻ thơ. Cậu bé yêu tha thiết những cánh đồng lúa chín đương thì con gái. Mẹ bế Văn Vượng trên tay, chỉ về phía sóng lúa xa xa, nơi có những vạt lúa đung đưa trước gió, "Con hãy tưởng tượng xem, xa xa kia, là những sóng lúa dập dìu như tiếng sóng vỗ bờ của biển cả".
Cũng chính vì thế mà đến nay, mỗi khi biểu diễn phục vụ khán giả bài "Biển thầm", tiếng lòng ông lại gợi nhớ những kí ức một thời xa xưa bên mẹ.
Để cây đàn guitar 6 dây thăng hoa những cảm xúc lên tới tận cùng, để mỗi nhịp đàn là một nhịp tim, Văn Vượng đã phải tập luyện hết sức khổ nhọc: Ông tự mầy mò học đàn guitar
Ta nhìn thấy vinh quang của người nghệ sĩ mà cuộc đời đã cướp đi ánh sáng nhưng những u uẩn trong cuộc sống thường ngày, những góc khuất chỉ dành riêng cho mỗi người, cái ranh giới để con người ấy bật lên chính là những ám ảnh đời thường.
Trước những câu nói "động chạm", khi trái tim nghệ sĩ bị "rớm máu", Văn Vượng chợt nhớ đến mẹ mình. Cũng đúng thôi, bởi ở đời những người bước qua được lằn ranh giữa gục ngã và vươn lên chính là những người biết bám lấy chút hi vọng nhằm níu kéo cuộc đời. Đó là những người thân mà vì họ, Văn Vượng còn sống và thay họ có mặt trong cuộc đời này.
Người ta tự hỏi, Văn Vượng lấy đâu ra cái nghị lực sống hơn người vậy?... Ngày đó, khi Văn Vượng đã tròn 3 tuổi, vào một đêm yên tĩnh, ngọn lửa không biết cháy từ đâu âm thầm thổi bùng quanh gian nhà nhỏ. Chỉ đến khi hàng xóm đập cửa kêu "cháy nhà, cháy nhà" thì mẹ Vượng mới giật mình tỉnh dậy, chạy đến, bế xốc Vượng trên tay.
Lửa cháy ngày càng mạnh hơn. Một mình người phụ nữ, vừa nghẹn ngào với những cay đắng của số phận vừa loay hoay mở then cài. Bàn tay bà luống cuống, không sao có thể làm một động tác đơn giản là mở khóa then rồi chạy ra ngoài. Hàng xóm đứng ngoài kêu gào nhưng không thể xông vào được.
Như có ông trời phù hộ, then bật mở và hai mẹ con chạy xộc ra ngoài. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt và thiêu rụi những vật dụng còn lại trong nhà. Bước chân qua lửa vừa dứt, thì cũng là lúc cả gian nhà tranh ụp xuống. Văn Vượng khi ấy còn bé, nhưng nhớ mãi tiếng gào thét của mẹ: "Từ nay trở đi, không bao giờ mẹ con ta chịu ở nhà lá, nhà tranh".
Mỗi khi gặp khó khăn, Văn Vượng lại nhớ tới câu nói của người mẹ quá cố.

Mẹ là người ảnh hưởng nhiều nhất đến tâm hồn một nghệ sĩ guita tài năng - Văn Vượng
Người hâm mộ ông đặc biệt yêu thích "Người Hà Nội" do ông chuyển soạn từ bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi. Chính Nguyễn Đình Thi cũng đã từng dùng ngón tay của Văn Vượng đưa lên mắt mình để cho biết rằng ông đang khóc vì xúc động trước tài năng của người nghệ sĩ chân chính.
Nhưng mấy ai biết được chính xác xúc cảm từ tiếng đàn dồn tụ ấy xuất phát từ những kỉ niệm cùng người phụ nữ yêu thương ông nhất. Năm 1946, kháng chiến bùng nổ, mẹ đặt Vượng vào cái thúng, "gánh" ra vùng an toàn.
Hình ảnh tiếng bom đạn xé nát bầu trời, sự hoảng sợ kêu gào của những đứa trẻ đã trở thành một nỗi ám ảnh thường trực nơi Văn Vượng. Mỗi khi, những câu hát trong bài "Người Hà Nội" vang lên là nỗi ám ảnh lại hiện về thôi thúc tiếng đàn của ông.
Khi Văn Vượng 23 tuổi, mẹ mất. Đó là mất mát lớn nhất trong cuộc đời người thanh niên chưa ngày nào thiếu vắng hình bóng mẹ. Văn Vượng nghĩ lại những đau đớn, tủi hổ mà mình phải trải qua, những yêu thương mẹ chia sẻ cùng ông và những lời ca mẹ nuôi dưỡng nên tâm hồn Văn Vượng.
Ước gì mẹ có thể sống lại, ước gì Văn Vượng có thể san sẻ cho mẹ những gánh nặng mà mẹ đã từng chịu đựng. Tiếc rằng, mẹ đã đi xa và những ao ước nhỏ nhoi khi ấy của con ngưởi bỗng dưng thành thứ xa xỉ.
Một con người với số phận đặc biệt chẳng giống ai - Văn Vượng. Ngay từ khi mới biết ú ớ đôi ba câu gọi, người cha thân yêu vì bệnh tật đã vĩnh viễn rời xa. Cuộc đời Văn Vượng gắn liền với những lời ru ầu ơ, với tiếng đưa nôi của mẹ. Thiếu hơi cha từ nhỏ nên tình cảm mẹ dành hết cho Văn Vượng.
NSƯT Văn Vượng
Cậu bé chỉ thích mẹ ở bên và nhớ nhất nụ cười hiền lành, ấm áp và đầy yêu thương của mẹ. Có lẽ để có được Văn Vượng như ngày nay, một Văn Vượng say mê, chìm đắm trong tiếng đàn guitar phải có những lần Văn Vượng say tiếng hát của mẹ.
Năm 1949, khi ấy Văn Vượng lên 7 tuổi, ở vùng tản cư, cứ chiều chiều mẹ lại bồng bế ra bờ đê chơi. Không gian yên bình của làng quê cùng tiếng thiên nhiên khi đó đã cuốn hút tiếng lòng giao cảm của cậu bé. Văn Vượng hay được nghe mẹ ca hát bài "Nương chiều" của Phạm Duy.
Những ca từ đó quyện chặt lấy tâm hồn trẻ thơ. Cậu bé yêu tha thiết những cánh đồng lúa chín đương thì con gái. Mẹ bế Văn Vượng trên tay, chỉ về phía sóng lúa xa xa, nơi có những vạt lúa đung đưa trước gió, "Con hãy tưởng tượng xem, xa xa kia, là những sóng lúa dập dìu như tiếng sóng vỗ bờ của biển cả".
Cũng chính vì thế mà đến nay, mỗi khi biểu diễn phục vụ khán giả bài "Biển thầm", tiếng lòng ông lại gợi nhớ những kí ức một thời xa xưa bên mẹ.
Để cây đàn guitar 6 dây thăng hoa những cảm xúc lên tới tận cùng, để mỗi nhịp đàn là một nhịp tim, Văn Vượng đã phải tập luyện hết sức khổ nhọc: Ông tự mầy mò học đàn guitar
Ta nhìn thấy vinh quang của người nghệ sĩ mà cuộc đời đã cướp đi ánh sáng nhưng những u uẩn trong cuộc sống thường ngày, những góc khuất chỉ dành riêng cho mỗi người, cái ranh giới để con người ấy bật lên chính là những ám ảnh đời thường.
Trước những câu nói "động chạm", khi trái tim nghệ sĩ bị "rớm máu", Văn Vượng chợt nhớ đến mẹ mình. Cũng đúng thôi, bởi ở đời những người bước qua được lằn ranh giữa gục ngã và vươn lên chính là những người biết bám lấy chút hi vọng nhằm níu kéo cuộc đời. Đó là những người thân mà vì họ, Văn Vượng còn sống và thay họ có mặt trong cuộc đời này.
Người ta tự hỏi, Văn Vượng lấy đâu ra cái nghị lực sống hơn người vậy?... Ngày đó, khi Văn Vượng đã tròn 3 tuổi, vào một đêm yên tĩnh, ngọn lửa không biết cháy từ đâu âm thầm thổi bùng quanh gian nhà nhỏ. Chỉ đến khi hàng xóm đập cửa kêu "cháy nhà, cháy nhà" thì mẹ Vượng mới giật mình tỉnh dậy, chạy đến, bế xốc Vượng trên tay.
Lửa cháy ngày càng mạnh hơn. Một mình người phụ nữ, vừa nghẹn ngào với những cay đắng của số phận vừa loay hoay mở then cài. Bàn tay bà luống cuống, không sao có thể làm một động tác đơn giản là mở khóa then rồi chạy ra ngoài. Hàng xóm đứng ngoài kêu gào nhưng không thể xông vào được.
Như có ông trời phù hộ, then bật mở và hai mẹ con chạy xộc ra ngoài. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt và thiêu rụi những vật dụng còn lại trong nhà. Bước chân qua lửa vừa dứt, thì cũng là lúc cả gian nhà tranh ụp xuống. Văn Vượng khi ấy còn bé, nhưng nhớ mãi tiếng gào thét của mẹ: "Từ nay trở đi, không bao giờ mẹ con ta chịu ở nhà lá, nhà tranh".
Mỗi khi gặp khó khăn, Văn Vượng lại nhớ tới câu nói của người mẹ quá cố.
Mẹ là người ảnh hưởng nhiều nhất đến tâm hồn một nghệ sĩ guita tài năng - Văn Vượng
Người hâm mộ ông đặc biệt yêu thích "Người Hà Nội" do ông chuyển soạn từ bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi. Chính Nguyễn Đình Thi cũng đã từng dùng ngón tay của Văn Vượng đưa lên mắt mình để cho biết rằng ông đang khóc vì xúc động trước tài năng của người nghệ sĩ chân chính.
Nhưng mấy ai biết được chính xác xúc cảm từ tiếng đàn dồn tụ ấy xuất phát từ những kỉ niệm cùng người phụ nữ yêu thương ông nhất. Năm 1946, kháng chiến bùng nổ, mẹ đặt Vượng vào cái thúng, "gánh" ra vùng an toàn.
Hình ảnh tiếng bom đạn xé nát bầu trời, sự hoảng sợ kêu gào của những đứa trẻ đã trở thành một nỗi ám ảnh thường trực nơi Văn Vượng. Mỗi khi, những câu hát trong bài "Người Hà Nội" vang lên là nỗi ám ảnh lại hiện về thôi thúc tiếng đàn của ông.
Khi Văn Vượng 23 tuổi, mẹ mất. Đó là mất mát lớn nhất trong cuộc đời người thanh niên chưa ngày nào thiếu vắng hình bóng mẹ. Văn Vượng nghĩ lại những đau đớn, tủi hổ mà mình phải trải qua, những yêu thương mẹ chia sẻ cùng ông và những lời ca mẹ nuôi dưỡng nên tâm hồn Văn Vượng.
Ước gì mẹ có thể sống lại, ước gì Văn Vượng có thể san sẻ cho mẹ những gánh nặng mà mẹ đã từng chịu đựng. Tiếc rằng, mẹ đã đi xa và những ao ước nhỏ nhoi khi ấy của con ngưởi bỗng dưng thành thứ xa xỉ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét